gototopgototop

DỰ GIỜ - ĐÔI ĐIỀU SUY NGẪM

  • PDF.

DU_GIO

Câu chuyện dự giờ trong nghề dạy học là câu chuyện xưa như trái đất. Có lẽ nghề dạy học ra đời từ khi nào thì cũng có lịch sử dự giờ cũng gần như vậy. Tất nhiên tính chất của nó cũng đi từ đơn giản đến phức tạp, tự phát đến trở thành một yêu cầu bắt buộc đối với công việc dạy học.

CÁC HÌNH THỨC DỰ GIỜ

Cơ bản là có hai loại dự giờ: loại thứ nhất bất ngờ không báo trước, loại thứ hai là có lịch sẵn.

Ý NGHĨA CỦA VIỆC DỰ GIỜ

Dự giờ đồng nghiệp và đồng nghiệp đi dự giờ mình là chuyện phải làm, là hoạt động chuyên môn thường xuyên của người giáo viên, bởi những ý nghĩa to lớn mà việc dự giờ mang lại cho một giáo viên, đặc biệt giáo viên trẻ mới vào nghề. Bản chất tốt đẹp của nó là được học và học được nhiều thứ sau khi tự trải nghiệm hoặc từ đồng nghiệp. Mỗi lần có người dự giờ dạy của mình hay mỗi lần đi dự giờ thầy cô giáo khác, bản thân sẽ nhận ra một số chỗ, ngộ ra một số vấn đề mình được và chưa được, điểm mạnh yếu của mỗi người để khắc phục hay phát huy, học hỏi rồi rút kinh nghiệm cho chính mình từ nội dung kiến thức đến kĩ năng, tác phong điệu bộ đứng lớp, đến hình thức tổ chức dạy học… Với sự cọ sát thực tiễn đó, dự giờ chắc chắn làm cho người giáo viên ngày càng tự tin và vững vàng hơn về chuyên môn, nghiệp vụ sư phạm.

THỰC TRẠNG CỦA DỰ GIỜ, GÓP Ý

Dự giờ tốt như vậy, lẽ ra ai cũng muốn được đồng nghiệp dự giờ, thế nhưng thực tế khá nhiều người ái ngại, thậm chí lo lắng và căng thẳng khi có người dự giờ dạy của mình. Vậy nguyên nhân của vấn đề là gì? Phải chăng giáo viên ngại vì chuẩn bị bài chưa kĩ hoặc phải chuẩn bị bài kĩ mất nhiều thời gian và công sức hay họ ngại phải rút kinh nghiệm? Có lẽ lý do chính là mỗi giáo viên đều cảm thấy chưa hoàn toàn thoải mái khi nghe nhận xét từ các đồng nghiệp của mình. Chỉ ra thế mạnh hay thiếu sót của bài dạy, cái hay cái dở của người dạy là cần thiết và nên làm. Nhưng điều chúng ta băn khoăn chính là thái độ góp ý.

Có thể nhận thấy một số kiểu nhận xét như sau: một là chân thành, thiện chí, thẳng thắn chỉ ra các ưu điểm hay nhược điểm rõ ràng và cụ thể, hướng dẫn cách khắc phục một cách có trách nhiệm; hai là qua quýt, xong chuyện rất đại khái, chung chung; ba là chỉ trích, vạch lá tìm sâu, soi mói khuyết điểm … Thực tế cho thấy không thiếu kiểu góp ý thứ hai, thứ ba. Hệ quả này xuất phát từ quan niệm đã thành lối mòn, xem dự giờ là quan sát cách dạy của giáo viên, đánh giá trình độ giáo viên. Có lẽ đó là lí do tại sao nhiều người không muốn có người dự giờ và vô hình chung chúng ta từ chối và biến một hoạt động có ý nghĩa thành áp lực.

NÊN LÀM

Văn hóa dự giờ rất quan tâm đến thái độ góp ý. Từ chỗ chúng ta thiên về đánh giá, bây giờ chúng ta thảo luận, trao đổi, chia sẻ. Hạn chế và xóa bỏ thói quen phê bình, bước đầu hình thành văn hóa dự giờ văn minh. Xác lập thiện chí, hợp tác, xây dựng cho người dạy là tiêu chí của bầu không khí thảo luận. Điều này không mới, không lạ, thật ra nó là cái vốn có trong suy nghĩ, mong muốn và cũng là cách nhiều giáo viên thể hiện với đồng nghiệp. Song vấn đề là chúng ta phải biến nó thành văn hóa sinh hoạt chuyên môn, thành nếp nghĩ, nếp làm ở người giáo viên, mọi nơi và mọi lúc.