gototopgototop

MỘT SỐ GIẢI PHÁP GIÚP ĐỠ HỌC SINH YẾU

  • PDF.

GIUP_HOC_SINH_YEU

Giải pháp thứ nhất:

- Phải phân loại học sinh để đảo đảm nội dung và phương pháp dạy học phù hợp với từng đối tượng HS .Trong mỗi bài soạn giáo viên nhất thiết phải có kế hoạch dạy cho những học sinh yếu, nên chuẩn bị ít nhất gần một nữa số lượng câu hỏi gợi mở dành cho đối tượng học sinh yếu kém, những câu hỏi mà giúp học sinh thấy có khả năng trả lời chúng. Cũng như một số lượng bài tập đủ dễ để các em có thể tự làm bằng chính khả năng của mình. Trong hệ thống câu hỏi của chúng ta, chỉ cần học sinh yếu trả lời được gần một nữa hoặc một phần ba lượng bài tập chừng đó cũng đã kích thích được ham muốn học tập rồi - đó đã là một thành công!

Giải pháp thứ hai:

Hãy tạo cơ hội cho những học sinh yếu hơn được thể hiện sự hiểu biết của mình ,tạo điều kiện cho các em được tham gia phát biểu, sữa bài trước lớp. Bằng cách thay đổi các phương pháp dạy học để học sinh cảm thấy hứng thú như tạo trò chơi, thảo luận nhóm…hoạt động thảo luận giúp các em được tham gia cùng nhóm, giúp các em xoá bỏ mặc cảm yếu, kém và tự tin hơn trong học tập. với giải pháp này bản thân tôi đã đạt một hiệu quả nhất định: Tôi luôn gọi những học sinh yếu trong nhóm trả lời để lấy điểm cho nhóm của mình, những học sinh đó phải đưa đúng đáp án của câu và giải thích lý do khi chon  đáp án đó (Khi những học sinh ấy trả lời các nhóm trưởng tuyệt đối không được giải thích gì thêm).Với cách này những học sinh khá giỏi trong nhóm luôn là những nhóm trưởng hoạt động tích cực hướng dẫn những thành viên nhóm mình cùng làm bài tập một cách rất hiệu quả với nhau.

Giải pháp thứ ba.

Lắng nghe học sinh trình bày vấn đề với thái độ chăm chú nhất. Hướng dẫn chi tiết hơn về những vấn đề mà các em chưa hiểu luôn tỏ thái độ tôn trọng và động viên các em. Hãy công nhận sự cố gắng của các em cho dù các em không được điểm cao lắm trong bài kiểm tra.Và cũng đừng tiếc khi khen ngợi sự tiến bộ của các em hàng ngày trước lớp nếu các em xứng đáng được khen ngợi. Ví dụ như: , “Đây là điểm cao nhất của em trong kì này”  “Dạng bài tập này có vẻ vẫn khó khăn với em, nhưng cô nhận thấy là em đã rất cố gắng để làm chúng” Nếu đó là một lời động viên, khích lệ  chân thành đôi khi kết quả thật bất ngờ.

Tôi xin được kể một câu chuyện mà tôi đã xem trong chương trình “Quà tăng cuộc sống”của VTV3, câu chuyện có nhan đề “Một câu nói dịu dàng

Đây là câu chuyện một nhà tỷ phú kể lại:

"Nhiều năm trước, có một cậu bé mồ côi tên là Jim, 15 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của các trò cười và trêu trọc của mọi người trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp vặt hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Thế là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẩn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu.

Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẩn tránh như chủ của nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu để nói với Tige. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi uất ức.

Một hôm, Jim thấy cô gái nọ làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi. Jim chạy đến, nhặt hai gói kia trả cô gái.

- Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt! - Cô gái cười và xoa đầu Jim. Jim hoàn toàn sốc. Đó là những lời nói tử tế đầu tiên cậu nghe thấy trong suốt 12 năm qua. Jim nhìn theo cô gái cho đến khi cô đi khuất......Jim huýt sáo gọi Tige. Con chó ve vẩy đuôi chạy tới. Rồi cả chủ và chó vào rừng. Jim ngồi cạnh suối và cười một mình. Cậu gọi: "Đến đây Tige!". Tige chạy lại, Jim xoa đầu nó và nói:" Cảm ơn mày! Mày thật tốt!". Tige rất phấn khích và ngạc nhiên. Tai nó vểnh lên, mắt hướng về Jim chăm chú, vẫy đuôi lia lịa. "Đến một con chó cũng thích nghe lời dịu dàng!" - Jim nghĩ vậy và lôi trong túi ra mảnh gương vỡ. Cậu bé thấy một khuôn mặt lấm lem trong đó. Jim rửa mặt cẩn thận rồi lại nhìn vào gương. Một cảm giác lần đầu tiên xuất hiện trong đời: cảm giác tự trọng.

Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời Jim hoàn toàn thay đổi bởi quyết tâm phải xứng đáng với những lời dịu dàng.

Ngưng một lát, nhà tỷ phú tiếp tục nói: "Thưa các bạn, tôi chính là cậu bé đó. Thị trấn nhỏ mà tôi kể chính là thành phố này 40 năm trước. Cái cây ở đằng kia chính là nơi một người phụ nữ đã gieo hạt giống đầu tiên của lòng nhân hậu xuống cuộc đời tôi. Mong sao ai cũng có thể làm như thế!". 

(Một lời động viên chân thành, một lời khen đúng lúc đôi khi có thể làm thay đổi cuộc đời một con người)

Giải pháp thứ  tư:

Mỗi một giáo viên chúng ta hãy là nguồn tài nguyên cho các em . Chỉ có giáo viên chúng ta mới biết loại sách nào, loại tài liệu nào mới phù hợp với từng đối tượng học sinh. Hãy gợi ý cho học sinh để các em mua và mượn những tài liệu phù hợp với trình độ của các em.

Giải pháp thứ 5: 

Tổ chức kèm cặp cho các em trong những tiết tự chọn hoặc trong những buổi phụ đạo ở trường. Trong các buổi này tôi chủ yếu kiểm tra việc lĩnh hội các kiến thức giảng dạy trên lớp, nếu thấy các em chưa chắc chắn , tôi tiến hành ôn tập cũng cố kiến thức để các em nắm vững hơn.

Giải pháp thứ 6:

Việc kiểm tra bài củ vẫn là một bước quan trọng trong tiến trình bài dạy. Hãy tạo cho học sinh có một thói quen học bài củ bằng cách ra bài tập về nhà cho học sinh nhưng cũng phải tuỳ theo mức độ tiếp thu của các em.

Giải pháp cuối cùng đó là:

Giúp HS có thói quen độc lập suy nghĩ, tự giác trong học tập, có tinh thần trách nhiệm, có ý thức tổ chức kỷ luật.

Ở giải pháp này tôi cũng xin kể thêm một câu chuyện mà tôi cũng xem được trên chương trình “Quà tặng cuộc sống” của VTV3 có nhan đề: “Cái kén bướm” nội dung như sau:

Một ngày kia, có 2 tổ kén trên cành cây bắt đầu hé mở một chút. Một cậu bé ngồi gần đó quan sát: đã hàng mấy tiếng đồng hồ 2 chú bướm cứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu ở đầu kén. Rồi bỗng cả 2 chú bướm đều bất động, dường như chúng đã kiệt sức và không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa. Thế là cậu bé quyết định giúp đỡ một trong 2 chú bướm . Cậu ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra. Chú bướm liền chui ra một cách dễ dàng. Nhưng nó chỉ là một thân nhộng trần trụi với đôi cánh nhăn nhúm và khô héo như chiếc lá cháy sém dưới sức nóng của ánh sáng mặt trời. Còn chú bướm kia cậu bé tự nhủ “Mày hãy tự chui ra đi”, thế rồi một lúc sau chú bướm kia cũng tự minh cố gắng chui ra khỏi cái kén và sau một lúc luyện tập trên một chiếc lá nó bay đi .

Cậu bé tiếp tục quan sát chú bướm còn lại vì cậu ấy nghĩ rằng thế nào đôi cánh đó cũng mọc lớn lên để kịp nâng thân bướm khi nó rời khỏi kén. Thế nhưng điều đó đã không xảy ra. Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình trườn quanh với một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm. Nó chẳng bao giờ có thể bay được.

Điều cậu bé tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp và con nhộng kia cần phải nỗ lực hết sức mình, đến mức kiệt sức để có thể chui ra. Và cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức để chui ra khỏi miệng kén như vậy, cơ thể nó sẽ tiết ra một chất rồi xịt vào đôi cánh của nó để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời hẳn cái kén.

Với câu chuỵện này tôi đã từng kể cho các em học sinh nghe khi tôi sữa bài kiểm tra . Tôi muốn các em hiểu rằng  bằng "sự  nổ lực để vượt qua khó khăn luôn có thói quen độc lập suy nghĩ, tự giác trong học tập sẽ giúp các em trưởng thành hơn!"